Thứ 3, 27/02/2024 05:00:00 GMT+7
Bình Phước, 30°C/27°C - 33°C
aA

Văn hóa 10:02, 08/02/2024 GMT+7

CHÀO NHÉ YÊU THƯƠNG!

Nối dài yêu thương qua từng hải lý

Ngọc Anh
Thứ 5, 08/02/2024 | 10:02:35 2,253 lượt xem
BPO - Anh à, em luôn tin rằng tình yêu của chúng mình dù cách xa hàng trăm hải lý, dù lên xuống theo những cơn sóng cũng chẳng thể nào phai nhạt theo tháng năm. Tình yêu ấy sẽ ngày càng lớn và dạt dào thấm đẫm như vị mặn mòi của biển đã gắn bó với chúng mình từ tấm bé, phải không anh?

Anh và em đã cùng lớn lên nơi bình minh đẹp như những giấc mơ, nơi sóng biển vỗ rì rào đêm ngày. Anh nói anh yêu em vì em có mái tóc dài đen mướt tựa như bầu trời đêm mỗi lần anh ngắm nhìn bên hiên nhà. Anh nói anh yêu em vì đôi mắt em sâu như biển, vì tính em có lúc dữ dội, lúc lại dịu êm nhưng luôn chân thành với mọi người. Anh nói chỉ cần là em, điều gì anh cũng yêu. 

Và em cũng vậy. Em yêu anh vì chính con người anh. Vì màu da rám nắng, nụ cười tươi mỗi lần phụ ba má bê những thúng cá to nặng trĩu đôi tay, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời sưởi ấm lòng em. Yêu anh ngay cả khi anh quyết định chọn con đường gian nan, nguy hiểm nhưng đầy vinh quang, tự hào - lính đảo xa. Anh thường nói với em: “Tình yêu của chúng mình nằm trong tình yêu gia đình, tình yêu Tổ quốc. Anh muốn khoác lên mình áo lính, muốn chào mặt trời nơi đảo xa, hiên ngang vững tay súng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của đất nước. Mỗi khi hướng về đất liền nơi có em và gia đình, anh sẽ lại được tiếp thêm muôn ngàn động lực để làm tốt nhiệm vụ”. Thấy mắt anh rạng rỡ niềm tin và ý chí, em tin mình đã tìm đúng người để tựa nương, gắn bó suốt đời.

Xa anh, em có nhớ không? Nhớ chứ! Em nhớ đêm ngày. Em nhớ cồn cào ruột gan. Em thương anh khi nghe tin bão hay những tin tranh chấp căng thẳng ngoài biển xa; rồi những ngày chẳng thể gọi điện thoại hay nhìn thấy gương mặt anh… Em cô đơn nơi đất liền ngóng trông, còn anh vẫn kiên cường, lặng lẽ nơi đảo xa làm nhiệm vụ và mong ngày trở về đất liền để ôm em trong vòng tay. Có phải tình yêu mà ăm ắp nỗi nhớ sẽ càng đậm sâu hơn phải không anh? 

Chiếc hộp đựng những cánh thư được gấp đủ kiểu hình, những con ốc biển hay món quà anh tỉ mẩn tự tay làm cho em đã gần đầy. Mỗi lần nhận thư anh, em đều khóc. Em khóc vì hạnh phúc, vì cảm động và cả vì thương nhớ…

Ngày mình ở gần nhau, anh vốn ít nói, chẳng mấy khi làm điều lãng mạn. Chúng mình yêu nhau đơn giản như hơi thở, như thói quen, như cách ta cần có nhau mỗi ngày. Vậy mà từ ngày anh cách xa em hàng trăm hải lý, anh đã biết viết những bức thư dạt dào yêu thương. Anh có thể gấp thành chim hạc, trái tim hay con thuyền gửi em. Anh còn làm cho em những chiếc vòng vỏ sò, vỏ ốc chạm khắc tỉ mẩn và vô vàn những thứ dễ thương khác. Em cũng không còn là cô gái chỉ biết ngồi yên ngóng trông anh, hờn dỗi khi lâu lâu mới thấy thư anh. Em đã biết làm ruốc, làm muối vừng, các món ăn ngon và cả biết thêu cho anh những chiếc vỏ gối đong đầy tình em. Em biết cách trở thành hậu phương vững chắc cho anh. Chúng mình đã trưởng thành hơn nhờ tình yêu đất nước ôm ấp, chở che tình yêu đôi lứa. 

Tết này, em đợi anh về! Em đã sẵn sàng làm cô dâu của anh. Em đã sẵn sàng làm người đồng hành từ nay về sau của anh. Bao nhiêu yêu thương em xin gửi gắm qua những con chữ này để nó đến với anh một cách nhanh nhất. Nơi hải đảo xa xôi, nơi cách xa em hàng trăm hải lý, anh sẽ vẫn luôn có tình yêu của em sát cánh bên anh.

Yêu anh - người lính đảo xa!

  • Từ khóa
189037

Ý kiến ()

0 / 500 ký tự
Đang tải dữ liệu